Động lực học (ngoại ngữ) mỗi ngày?

Đ𝐎̣̂𝐍𝐆 𝐋𝐔̛̣𝐂 𝐇𝐎̣𝐂 𝐍𝐆𝐎𝐀̣𝐈 𝐍𝐆𝐔̛̃ 𝐌𝐎̂̃𝐈 𝐍𝐆𝐀̀𝐘?

(Cảnh báo: Bài dài).

Có nhiều bạn hỏi mình về động lực để học. Cụ thể hơn, thường là học ngoại ngữ.

Sẽ không có đáp án chung cho tất cả mọi người nhưng mình có thể chia sẻ câu trả lời cá nhân của mình.


Mình không ngừng học vì 1) xung quanh mình luôn đòi hỏi những kỹ năng không học thì sẽ không có được, và 2) quanh mình có rất nhiều người giỏi, khiến mình hâm mộ cực.

Hồi mình sang Hàn học ĐH, vốn tiếng Anh của mình còn hạn chế, kiểu lúc trước học để đi thi TOEFL SAT siếc các thứ chứ không có môi trường giao tiếp bắt buộc phải dùng tiếng Anh. Tiếng Hàn thì đi học được mấy tháng ở trung tâm cũng gọi là biết chào hỏi, hỏi giá tiền, hỏi đường đi… nhưng nếu ai đó đáp lại thì sẽ không hiểu gì cả = ))). BÙM! Mình sang Hàn, học ở một trường chắc 80% là Hàn kiều nói tiếng Anh trôi chảy và tiếng Hàn cũng tốt, 15% là các bạn Hàn nhưng đã cày tiếng Anh rất chăm chỉ và 5% là SV quốc tế như mình.

Học kỳ 1 khi mới sang, đã có lần mình rón rén khóc khi nhận ra hội quốc tế mình chơi cùng phần lớn là gốc Hoa. Bạn này người Indo, bạn kia người Malay, bạn nữa người Sing, rồi thì một bạn người Trung, lúc đầu nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh, xong một lúc đẹp giời nọ tự nhiên cả mâm nói tiếng Trung vì thuận mồm. Thế là mình hơi ra rìa, không hiểu gì cả. Dù chỉ mất mấy phút thôi nhưng sau đó cũng buồn phết, kiểu tủi thân vớ vẩn thôi chứ chả ai làm gì mình. Kỳ sau đó mình take lớp tiếng Trung vỡ lòng vì nhu cầu biết tiếng Trung còn cao hơn cả tiếng Hàn dù đang ở Hàn = ))).

Học kỳ 2 thì có một môn này cả khóa mấy trăm bạn học cùng nhau, thầy bật cho xem mấy video mà toàn nói tiếng Anh cổ, không có phụ đề tiếng Anh (thì nó là tiếng Anh rồi mà), chỉ có phụ đề tiếng Hàn = ))). Mình không hiểu cái gì luôn. Lúc đó như thể bị đấm một cái thật đau để nhận ra tiếng Anh của mình cùi quá. Hồi học cấp 3 chỉ biết đến TOEFL IELTS là thước đo cao xa lắm rồi, đi du học thì vật vã với essay, papers, viết được bài luận là thấy cũng ra gì, giao tiếp được với bạn bè thầy cô là cũng tự hào phết – để rồi nhận ra có những giới hạn xa và cao hơn rất nhiều, đó là xem video tiếng Anh cổ có phụ đề tiếng Hàn. Ai cứu được mình ngoài mình bây giờ? Khóc xong thì cất nỗi chán đời vào một góc, mình đi luyện phim Hollywood cổ điển để nghe thêm tiếng Anh. Trời ban cho mình người bạn cùng phòng KTX người Hàn siêu mê phim ảnh độc lập nên hai đứa có kha khá chuyện để chia sẻ. Nhiều khi đọc truyện xem phim gì xúc động quá thì mỗi đứa một xó khóc = ))). Sau một kỳ là tiếng Anh của mình cũng phong phú lên phết, rồi qua các kiểu bài vở thi cử thì cũng đỡ ấm ớ hơn lúc mới sang, không còn sợ khi xem video nói tiếng Anh cổ nữa dù vẫn không hiểu hết = ))).

Hết tình huống này đến thử thách nọ khiến mình liên tục nhận ra mình kém quá. Sao mọi người không có vấn đề lắm về nghe nhìn đọc hiểu mà mình cứ lơ nga lơ ngơ? Sao xung quanh toàn người giỏi thế?

Có người giỏi do chăm chỉ, có người giỏi do xuất thân và nền tảng giáo dục thuận lợi, có người thì gom đủ cả hai yếu tố.

Ví dụ như bạn mình chơi thân người Sing, cô gái gốc Hoa đã kể ở trên, vốn đã có 2 tiếng mẹ đẻ là Hoa và Anh, học tiếng Nhật là ngoại ngữ. Thì bạn tính xem học tiếng Hàn với bạn ấy thuận lợi thế nào khi tiếng Hàn có phần lớn từ vựng gốc Hán và ngữ pháp lại hao hao tiếng Nhật? Bạn ấy còn cực kỳ cực kỳ siêng năng, đi học luôn ghi chép siêu chi tiết và không bao giờ để việc sát deadline mới làm.

Một bạn nữa mình cũng chơi thân và rất quý, người VN, khi ở VN đã thành thạo tiếng Anh tiếng Pháp biết cả tiếng Ý, sang Hàn thì học tiếng Hàn từ đầu. Bạn ấy có sức ép rất lớn về thời gian vì sang Hàn một cái vừa học chuyên ngành bằng tiếng Anh, vừa học tiếng Hàn cấp tập để năm sau học chuyên ngành bằng tiếng Hàn. Bạn ấy lăn xả mọi cơ hội để học tập tiếng Hàn, từ ở trong lớp, phòng lab, đi làm thêm, mọi nơi mọi chỗ. Khỏi cần nói cũng biết về sau bạn ấy fluent tiếng Hàn luôn.

Đến khi mình đi làm, những người sếp và bạn đồng nghiệp vẫn tiếp tục khiến mình ngạc nhiên và ngưỡng mộ về sự giỏi giang ít nhất ở mảng ngôn ngữ. Sếp ở cty cũ gần nhất mình làm là một người chị rất rất đỉnh, thực sự hoàn hảo, tiếng Anh tiếng Hàn tiếng Việt chị đều nói vô cùng cuốn hút thuyết phục, viết mail cũng lớp lang logic chỉn chu không hở chỗ nào, có lần đọc nháp thư chị gửi khách mà mình cảm động rưng rưng ^^”. Còn ở cty hiện tại có một anh sếp người Nhật gốc Hàn có tiếng Anh rất sắc sảo có hồn và anh ý đang định đi học tiếng Việt nữa.

Đọc đến đây bạn đã nhận ra 2 động lực rất lớn để mình luôn thấy mình còn chưa giỏi, và phải học hỏi không ngừng:
1, BỐI CẢNH xung quanh như trường lớp, công việc buộc mình phải có kỹ năng nào đó, ví dụ tiếng Anh hoặc tiếng Hàn
2, có những tấm gương NGƯỜI THẬT – VIỆC THẬT cực kỳ xuất sắc để mình nhìn mà học hỏi và biết là còn lâu mình mới chạm đến giới hạn, vì mình đã giỏi bằng họ đâu ^^

Khi ai đó nói là họ không có động lực học ngoại ngữ, mình thường hỏi người đó là bạn có làm công việc nào thực sự đòi hỏi ngoại ngữ không, và có ai giỏi ngoại ngữ mà bạn biết không?

Nếu công việc của bạn có thể làm được mà không cần tiếng Anh, hoặc cần tiếng Anh một chút xíu thôi, thì quá dễ hiểu vì sao bạn không có động cơ nào để mài giũa tiếng Anh.

Nếu về mặt thực tiễn là bạn cần một ngoại ngữ nào đó, nhưng xung quanh không có ai giỏi để khiến bạn nể phục, hâm mộ, muốn-giống-như-họ, thì khả năng cao bạn cũng không có động lực tiến lên. Vì bạn đâu có cái mốc để hướng tới, đâu có biết trên đời này (hoặc trong thị trường lao động này) có những cao thủ xịn sò đến mức nào.

Lý do vì sao nhiều khi học ngoại ngữ với giáo viên bản ngữ lại không tốt bằng giáo viên VN nhưng giỏi ngoại ngữ là vậy. Học với GV bản ngữ, nhiều khi bạn không NỂ họ, không hâm mộ họ với tư cách một người đã thuần phục được ngôn ngữ mới lạ, thì họ có gì để bạn MUỐN HỌC đâu?

Khi thấy mình còn kém, đừng chỉ buông một câu “Mình không có dộng lực gì cả”, mà thử nhìn ngó xung quanh xem vì sao bạn lại không có động lực? Nếu vì môi trường không đủ kích thích, hãy đổi môi trường hoặc tự tạo môi trường nào đó bắt buộc bạn phải dùng ngoại ngữ. Nếu vì không có tấm gương nào để bạn soi vào và trầm trồ, hay đi tìm một vài hình mẫu nào đó bạn thấy thích và muốn làm theo.

Động lực là cần thiết để làm và học bất kỳ cái gì.

Hơn kém nhau là ở việc bạn có tự tạo/tìm được động lực cho bản thân hay không.

MOTIVATE YOURSELF!


Join nhóm Đông Du Ký Career Hub để trao đổi kinh nghiệm học ngoại ngữ và săn việc cùng mình & các bạn nhé:
https://www.facebook.com/groups/983972022067180/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *