Chuyện đi học,  Việt Nam

Chuyện đạo nhái

Trong quá trình đi du học 4 năm ở Hàn, mình đã 2 lần bị “xích” với tội danh đạo văn – #plagiarism. Lúc đầu hoảng quá cũng khóc miết, xin lỗi quá trời, viết lại bài. Các ca mình trải qua như thế này:

 

1. Ý tưởng trùng chứ không hề trùng câu văn:

Bài này là một phân tích phim mình viết khi học năm đầu tiên. Toàn bộ các trích dẫn mình đều có ghi trong phần Works Cited (tác phẩm tham khảo) đầy đủ, riêng ý đó thì không ghi gì cả vì do tự nghĩ ra mà! Giáo sư đã cho mình điểm F ngay tức khắc vì ý đó đã có người viết rồi, dùng #google_scholar sẽ search ra dễ dàng.

Giáo sư nói thế này: Em đang tập là một researcher (người nghiên cứu), một phần việc quan trọng phải làm là xem các bài viết trước (#literature_review) cho cẩn thận. Không thể search qua qua mà phải re-search, tìm đi tìm lại. Chủ quan cứ viết mà không biết có người triển khai ý tưởng này rồi là sai. Khi người khác nhìn vào chỉ thấy em là người đi sau và viết lại giống hệt người đi trước thì họ còn cần đọc bài của em làm gì?

 

2. Mình xào lại bài viết của chính mình!

Trường mình dùng #Turnitin làm cổng nộp bài, trang này có công cụ soát xem bài của bạn có bao nhiêu % trùng với cơ sở dữ liệu (gồm thư tịch có trên mạng, trên các sách báo, và cả bài của SV đã từng nộp). Bài của mình dính 2 dòng giống hệt dữ liệu có sẵn, và đó chính là bài mình từng viết kỳ trước.

2 dòng trong một bài 4000 chữ.

Lần này thì không bị F nhưng phải về viết lại. Có 2 lựa chọn là diễn đạt lại ý cũ (#paraphrase) hoặc là xoá hẳn đi viết lại. Mình đã bị nhắc nhở nặng nề vì sự lười biếng của bản thân.

Lân này giáo sư hỏi mình có ý định viết lâu dài không? Có tự nhìn nhận bản thân là SV học Văn hay không? Nếu có thì nên dành thời gian nghĩ cái mới, hoặc phát triển cái cũ cho tốt hơn, cớ sao giậm chân tại chỗ và tự xào chính mình như thế? Là một người trẻ mà sao tâm trí lại rỉ sét cũ kỹ như thế?

 

Những bài học ấy ảnh hưởng đến mình rất nhiều. Khi làm nghiên cứu (#research#academic_writing) thì tìm xem ý tưởng, lập luận này đã có ai viết chưa. Dùng bằng chứng nào thì ghi #credit đầy đủ. Luôn tiến về phía trước, không lặp lại bản thân. Dùng công cụ thử độ trùng lặp và nhờ người khác đọc thử (#proofread) trước khi công khai bài viết.

Nếu là viết sáng tạo (#creative_writing) thì luôn lưu lại quá trình viết bằng cách liên tục gửi email quá trình sáng tác cho bản thân để tránh tai bay vạ gió. Có những người sáng tác rất giỏi, một lần đặt bút là xong, nhưng với mình thì nó là quá trình chứ không phải một món quà từ trên trời rơi xuống.

Những chuyện mình từng trải qua (tình cờ giống, duy nhất 1 lần, và tự sao chép câu văn của chính mình) làm mình xấu hổ và thấy cực kỳ tội lỗi. Với người tạo ra nội dung thì không có gì nhục nhã hơn là bị đặt nghi vấn đạo – plagiarise. Nhưng đã bị tuýt còi rồi thì phải nghiêm khắc nhìn nhận lại và sửa sai.

 

Với anh #MaxkNguyen (#saigonemoji) người đang bị trưng ra hàng loạt chứng cớ cho thấy hành vi sao chép của người khác rất-nhiều-lần, dùng #artwork của tác giả khác cho mục đích thương mại của mình và cãi cố rằng đó chỉ là #stock miễn phí,… mình thấy sai quá sai.

maxk zing

Compilation: http://news.zing.vn/maxk-nguyen-nguoi-tot-ke-xau-hay-ten-vo-lai-post775024.html

Thực sự là vắng mợ chợ vẫn đông, anh có bỏ nghề cũng chẳng sao, vấn đề là (nói như thầy của mình) anh Maxk có muốn trở thành một designer thực thụ không? Có muốn đi đường dài không? Có muốn tiếp tục sáng tạo không? Anh đã nhìn lại công việc và tác phẩm của mình chưa, thay vì cứ cố cho là mình đúng? Cách khắc phục đúng đắn chắc chắn không phải la huy động bạn bè hay các mối quan hệ ra để bênh vực như mấy ngày qua.

Tư duy xài chùa và dùng đồ người khác để kiếm tiền cho chính mình là một câu chuyện dài.

#daovan #plagiarism #copy #copyrights #copycat #duhocHan#sayNOtoplagiarism

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *